tay sung ban tia lac tam quoc
Tay Súng Bắn Tỉa Lạc Về Thời Tam Quốc chương 88 | Đọc Chương 88 - Chương 88 full - doc truyen Tay SAng Ban Tia Lac Ve Thoi Tam Quoc chương 88 Full trên di động lan may tinh bang that don gian va tien loi. Đăng nhập;
Chương 11 Tay Súng Bắn Tỉa Lạc Về Thời Tam Quốc Ban đêm đánh úp doanh địch Trước Tiếp Phiên bản Dịch 2234 chữ Buổi tối, gió lạnh gào rít, bầu trời âm u, bầu trời tới đen như mực. Doanh trại quan binh, những bó đuốc cháy sáng liên tiếp phát ra tiếng lốp bốp, soi sáng quân doanh thành một mảng đỏ rực.
OI NET VE SOAN GIA. rong Phat giao Tay Tang, ai thu an (Mahamudra) tieu bieu cho mc o thanh tu cao nhat cua Chan e. o la s ket hp bat kha phan ly gia bi va tr, gia tanh khong va phng tien. Tam mi t v Thanh tang trong tac pham nay la nhng v ao s tieu bieu a tu tap en mc thanh tu. Ho song t khoang the ky 8 en the ky 12 tai An o. Trong so cac bac thay v ai nay, co nhng v song mot loi song vt
Dưới đây là một số vị trí nên đặt tượng Phật Di Lặc: Đặt tượng ở cung Sinh Khí. Trong Bát Trạch thì cung Sinh Khí (hướng Tây Bắc) là vị trí tốt nhất để thu hút tài lộc, danh tiếng và thăng quan phát tài. Do đó, việc đặt tượng ở hướng này sẽ giúp chủ nhân có
17/09/2022. Theo SCMP, các nhà nghiên cứu Trung Quốc phát triển và thử nghiệm công nghệ liên lạc dưới nước ở Biển Đông, cho phép tàu ngầm và máy bay không
Comment S Habiller Pour Rencontrer Les Amis De Son Copain. Truyện Tay Súng Bắn Tỉa Lạc Về Thời Tam Quốc thuộc thể loại kiếm hiệp, quân sự, lịch sử, xuyên không, cổ đại. Nội dung chính của câu chuyện nói về nam chính ở thời hiện đại là tay súng bắn tỉa đặc chủng, chuyên môn phụ trách săn giết nhân vật đầu não của đối phương, trước kia đều là từng người từng người giết chết, một súng nổ đầu, thế nhưng lần này phải đối mặt cùng lúc với cả đoàn người đông nghịt, cho dù hắn cầm một cây súng ngắm hiện đại nhất, giết từ sáng tới tối cũng không hết được đám binh sĩ điên cuồng này. Vương Xán nhìn đám binh sĩ đông nghịt chạy cực nhanh, diện mục dữ tợn, tình huống trước mắt thực sự quá lạ rồi. Tiếp nhận mệnh lệnh tới khu biên cảnh tây nam giết chết trùm ma túy lớn địa phương, tuy rằng thành công giết chết trùm ma túy này, thế nhưng cuối cùng Vương Xán rơi vào trong vòng vây của đối phương, nhìn máy móc dò xét hiện đại trên người, Vương Xán biết không có bất cứ cơ hội chạy trốn nào, vì vậy Vương Xán lựa chọn ngọc thạch câu phần, dùng bom nổ chết chính mình, cũng nổ chết địch nhân đuổi theo hắn. Đột nhiên xuất hiện một cơn lốc xoáy hút hắn vào. Không ngờ lại đưa hắn vượt thời gian trở về triều đại của Tam Quốc đang giai đoạn phân chia lãnh thổ. Liệu hắn sẽ đầu quân dưới trước của phe nào là Tào Tháo, Lưu Bị hay Đông Ngô.
Đã vào thu, khí trời còn giữ lại một chút nóng bức của mùa Xán nằm trên đại đại nóng hôi hổi, cảm giác dưới lưng giống như bị dán một miếng sắt nung đỏ, nóng chảy vô cùng, thân thể của hắn theo bản năng nhảy dựng Di, đây là đâu?Đập vào mắt Vương Xán chính là một đám đồng nghịt binh lính phủ kín chiều rộng hơn trăm mét, trong tay cầm cương đao, trường thương vọt Tại sao có thể như vậy? Không phải ta đã chết rồi sao?Vương Xán nhìn đám binh sĩ đông nghịt chạy cực nhanh, diện mục dữ tợn, tình huống trước mắt thực sự quá lạ rồi. Hắn vốn là tay súng bắt tỉa của đại đội đặc chủng Phi Ưng, quân khu Tây Nam, tiếp nhận mệnh lệnh tới khu biên cảnh tây nam giết chết trùm ma túy lớn địa phương, tuy rằng thành công giết chết trùm ma túy này, thế nhưng cuối cùng Vương Xán rơi vào trong vòng vây của đối phương, nhìn máy móc dò xét hiện đại trên người, Vương Xán biết không có bất cứ cơ hội chạy trốn nào, vì vậy Vương Xán lựa chọn ngọc thạch câu phần, dùng bom nổ chết chính mình, cũng nổ chết địch nhân đuổi theo mình vốn đã chết, vì sao hiện tại vẫn sống?Trong lòng Vương Xán phi thường nghi hoặc, muốn tra xét tới tột cùng, nhưng trong đầu không có bất cứ tin tức Giết!Từng tiếng từng tiếng hò hét, tiếng gầm rú từ trên chiến trường truyền tới, Vương Xán giật mình tỉnh giấc từ trong trầm tư. Trong thấy binh sĩ càng lúc càng tới gần chính mình, không kịp suy nghĩ nhiều, toàn thân giống như con báo gặp phải nguy hiểm, xoay người bỏ chạy điên hiểm, nguy hiểm cực Xán quay đầu liếc mắt nhìn đoàn người đông nghịt, da đầu tê là tay súng bắn tỉa đặc chủng, chuyên môn phụ trách săn giết nhân vật đầu não của đối phương, trước kia đều là từng người từng người giết chết, một súng nổ đầu, thế nhưng lần này phải đối mặt cùng lúc với cả đoàn người đông nghịt, cho dù hắn cầm một cây súng ngắm hiện đại nhất, giết từ sáng tới tối cũng không hết được đám binh sĩ điên cuồng ngũ mấy nghìn người điên cuồng lao tới, nếu như rơi vào trong đó, tuyệt đối không còn cơ hội sống Cung Đô, tên cẩu nhật ngươi, chạy đi đâu rồi, lão tử muốn chết!Hai chân của Vương Xán chạy trốn cực nhanh, thời điểm lướt qua một vị tướng lĩnh đeo khăn vàng trên đầu, đột nhiên nghe được tiếng gầm gừ ngay bên cạnh truyền tới, ánh mắt đảo sang nhìn, lại chuyển sang liếc vị tướng lĩnh đang chạy trốn cực nhanh cách đó không xa.“Tướng lĩnh Hoàng Cân, Lưu Ích!”Trong đầu Vương Xuân đầu tiên hiện lên hình ảnh về ký ức của thân thể này, đồng thời tin tức về Cung Đô, Lưu Ích cũng nhất thời hiện ra. Cung Đô, Lưu Ích là tướng lĩnh theo lão đạo sĩ Trương Giác khởi binh đối kháng lại triều đình, khi Hoàng Cân bị triều áp, hai người xuất lính Hoàng Cân lưu vong tới Dự Châu, chiếm Nhữ việt rồi?Trong lòng Vương Xán cả kinh, rốt cuộc hắn đã hiểu được, hắn đích thực đã chết, chỉ là linh hồn phụ thân vào một tiểu binh Hoàng Cân vừa mới chết, lại một lần nữa sống Hoàng Cân tặc cũng không tồi, chí ít là Xán cũng không cố gắng truy cứu tới tận cùng vì sao chính mình xuyên việt, nói chung có thể sống chính là hạnh phúc lớn nhất rồi. Từ nhỏ hắn đã đam mê quân sự, đối với lịch sử cực kỳ quen thuộc, nhất là Tam Quốc, Tùy Đường, những thời đại anh hùng dũng tướng xuất hiện tầng tầng lớp lớp, dồng thời trong lòng sinh kính ngưỡng. Một thời đại hỗn loạn, anh hùng nổi lên bốn phía như vậy đã định trước là thời đại cực kỳ rộng lớn mạnh mẽ, thời đại khiến kẻ khác phải sôi trào nhiệt Phù… Phù…Sau một hồi chạy trốn gấp gáp, hô hấp của Vương Xán có chút hỗn loạn, chứng khí hư suyễn nổi lên, không thể thu được dưỡng khí mới, đôi chân bắt đầu run lên, toàn bộ cơ thể tê đại, không thể nhấc lên được nữa.“Chết tiệt, thân thể chết tiệt này, quả thực quá kém cỏi.”Trong lòng Vương Xán mắt to, chạy không tới ba trăm mét, thân thể này đã không chống đỡ được nữa Xán không thể chạy được nữa rồi, quan binh phía sau đuổi tới càng lúc càng gần, càng sát càng hưng phấn, Hoàng Cân tặc chết trong tay quan binh cũng càng lúc càng nhiều. Vương Xán rất rõ ràng, một khi bản thân lọt vào vây sát của quan binh, kết quả khẳng định sẽ biến thành cái sàng, không có khả năng xuất hiện cục diện ngồi ôm đầu gối cầu xin tha thứ, cầu xin quan binh bỏ qua cho ngươi một mạng, sau đó lại tiếp tục truy đuổi về phía Hoàng Cân tặc phía nâng thân thể uể oải, mạnh mẽ thúc đẩy tinh thần, một mặt chạy nhanh, một mặt quan sát tình huống quan binh phía đám quan binh tham dự try sát, dẫn đầu là tướng lĩnh mặc áo bào trắng, khoác một kiện bì giám, cầm thanh trường đao trong tay, đang nỗ lực huy đao chặt chém những Hoàng Cân tặc bị đuổi kịp. Vương Xán nhìn thấy tình huống này, khẽ cắt môi, ánh mắt lộ hung quang, chạy trốn là chết, liều mạng cũng là chết, so với bị quan binh đuổi kịp sau đó là loạn thương đâm chết, không bằng chủ động xuất nhiên nhìn lên những vũ khí rơi lả tả dưới mặt đất, hai mắt Vương Xán sáng ngời, trong mắt hiện lên một đạo ánh sáng kỳ cung, trên mặt đất rơi rất nhiều trường Xán thân là tay súng bắn tỉa đặc chủ, không chỉ am hiểu súng ống, đồng thời rất tinh thông các loại vũ trụ công kích tầm xa như cung với một tay súng bắn tỉa mà nói, tác dụng của một thanh trường cung không cần nghi ngờ lớn hơn một thanh chiến đao, một thanh chiến thương rất nhiều. Vương Xán nhanh chóng chặt trường cung rơi trên mặt đất cùng với vài mũi tên xung quanh. Đưa tay thử dây cung, cảm giác lực lượng dây cung có thể chịu đựng được, trong lòng cười cười, trên mặt cũng lộ ra nụ cười vô cùng tự cầm trường cung, Vương Xán chọn ra một mũi tên, lắp vào dây tiễn không chút tiếng động bắn ra, mũi tên sắc bén xé nát không khí, nhắm thẳng vào gã tướng lĩnh áo bào trắng đang huy đao chém giết Hoàng Cân hồ tướng lĩnh áo bào trắng kia đã nhận ra uy hiếp, ngẩng đầu vừa nhìn, thấy mũi tên vô cùng sắc bén bắn tới, thân thể mạnh mẽ nghiêng sang một bên, muốn né tránh cung tiễn cao tốc bắn tới, chỉ là tốc độ cung tiễn quá nhanh, thân thể tướng lĩnh áo bào trắng nghiêng như vậy gần như chỉ có tác dụng mũi tên không trực tiếp bắt xuyên qua trái tim, mà chệnh sang bắn vào xương bả lượng của cung tiễn vô cùng to lớn, kéo theo sức tàn phá kinh khủng cắm sâu vào trong xương bả vai, đâm xuyên qua xương cốt, phát sinh tiếng vang thanh A…Tướng lĩnh áo bào trắng ngửa mặt lên trời rống giận, đau đớn từ vị trí vai truyền tới khiến toàn thân hắn giống như lão hổ phát cuồng, bạo phát hung uy mãnh Xán đứng xa xa, thần sắc lãnh tĩnh, trong mắt lộ ra vẻ lạnh lùng vô tận, không bắt trúng bộ vị yếu hại của tướng lĩnh áo bào trắng, Vương Xán có chút thất vọng, nhưng vẫn đáp cung tên như tiếp ba mũi tên bắn ra, thẳng tới vị trí yếu hại của tướng lĩnh áo bào tên thứ nhất bắn vào mặt, mũi tên thứ hai bắt đầu yết hầu, mũi tên thứ ba bắn vào trái tim. Ba mũi tên mang theo tiếng xé gió bén nhọn, chỉ trong thoáng chốc đã tiếp cận trước người tướng lĩnh áo bào trắng. Đôi mắt hổ của tướng lĩnh áo bào trắng trợn tròn, râu dài lay động, nhìn chằm chằm vào ba mũi tên bắn tới, mắt lộ rõ vẻ kinh khủng. Đồng thời đầu của hắn nghiêng sang một bên, thân thể chợt lóe, tránh thoát được múi tên nhằm vào mặt, ngay sau đó mũi tên thứ hai vô cùng mãnh liệt bắn xuyên qua cổ áo của hắn, trong lòng tướng lĩnh áo bào trắng hiện lên một tia vui mừng, thế nhưng lúc này mũi tên thứ ba đã tới, một tên xuyên Xán lạnh lùng cười, trong mắt không hề có bất cứ ba động nào, giống như đã sớm biết kết Những cung tiễn này cho ngươi!Không biết từ khi nào, Lưu Ích đã đứng bên cạnh Vương Xán, vẻ mặt mỉm Xán gật đầu nói- Đa tạ tướng Ích cười cười, vung chiến đao trong tay, thần sắc kích động, hét lớn- Tướng địch đã chết, binh sĩ Hoàng Cân theo ta, giết!Thanh âm hồn hậu to rõ, quanh quẩn trên chiến trường, những tặc binh Hoàng Cân nghe được thanh âm của Lưu Ích, đều xoay người này, xông thẳng vào đám binh sĩ đuổi sát phía câu “tướng địch đã chết”, trong nháy mắt khởi dậy lòng tin của binh sĩ Hoàng Cân, hai đại quân tác chiến thời cổ đại, tướng lĩnh chính là cột trụ trong quân, một khi tướng lĩnh bị giết, toàn bộ quân đội nhất thời tan rã quân tâm, không có sức chiến đấu. Một tên của Vương Xán bắt chết tướng lĩnh quan binh, trong nháy mắt Lưu Ích bắt được cơ hội phản công, thừa cơ phản thế Hoàng Cân tặc như hồng, căn bản không nhìn ra được một khắc trước ôm đầu chạy trốn, giờ khắc này cư nhiên đấu tranh anh dũng, cường hãn không sợ lại, quân doanh quan binh, tướng lĩnh áo bào trắng vừa chết, toàn bộ quân đội nhất thời hỏng mất, đã không còn kết cấu. Nghe tiếng rống lớn của Lưu Ích, những binh sĩ này đều luống cuống chân tay, thầm nghĩ nhanh chóng chạy lúc nhất thời, quân đội vừa rồi khí thế như hồng lập tức bại như núi đảo, quân lính tan đang đọc truyện tại
Truyện Tay súng bắn tỉa lạc về thời Tam quốc Thông tin truyện Tay súng bắn tỉa lạc về thời Tam quốc Đánh giá 7/10 từ 2 lượt. Tác giả Đông Nhất Phương Thể loại Kiếm Hiệp, Dã Sử, Xuyên Không, Cổ Đại Nguồn Vip Văn Đàn Trạng thái Full Nội dung chính của câu chuyện nói về nam chính ở thời hiện đại là một tay bắn tỉa thiện xạ nhưng chẳng may trong một lần đang làm nhiệm vụ đột nhiên xuất hiện một cơn lốc xoáy hút anh vào. Không ngờ lại đưa anh vượt thời gian trờ về triều đại của Tam Quốc đang giai đoạn phân chia lãnh thổ. Liệu anh sẽ đầu quân dưới trước của phe nào là Tào Tháo, Lưu Bị hay Đông Ngô. Anh ta đã trãi qua cuộc sống ở đây như thế nào? Liệu anh có được trở về lại tương lai? Danh sách chương Chương 1 Ngăn cơn sóng dữ Chương 2 Thăng quan Chương 3 Tảng đá kê chân Chương 4 Thái Bình Yếu Thuật Chương 5 Thỉnh chiến Chương 6 Trên đường đi gặp Chu Thương Chương 7 Mời chào Chương 8 Cát cứ xưng vương, mưu đồ Thiên hạ Chương 9 Thu phục Chu Thương, Bùi Nguyên Thiệu Chương 10 Thám thính Chương 11 Ban đêm đánh úp doanh địch Chương 12 Hỏa công! 1 Chương 13 Hỏa công! 2 Chương 14 Kỷ Linh nộ hỏa xung thiên Chương 15 Đột phá, bắn chết Kỷ Linh Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 1 2 3 4 5 6 27 Chuyển nhanh tới trang
Vương Xán mở miệng giải thích "Sơn Quân, nếu chúng ta sử dụng nỏ tiễn đặc chế, hoặc là sử dụng hỏa dược, rất có thể sẽ bị người có tâm tra ra dấu vết. Bây giờ mũi tên mà chúng ta sử dụng đều là do nước Sở chế tạo, cho dù phát hiện gần trăm binh sĩ quân Sở bị giết, cũng không thể nào tìm được chúng ta, như vậy mới có thể phòng ngừa tin tức bị tiết lộ".Lúc nói, Vương Xán mang theo tất cả mọi người trở về Lộc Môn đây đã xảy ra thương vong cực lớn, rất nhanh liền sẽ bị phát hiện, cho nên phải nhanh chóng rời đi. Nếu Vương Xán mang theo binh sĩ tới nhà tranh mà Gia Cát Lượng ở, có thể sẽ bại lộ mục tiêu, cho nên Vương Xán nhanh chóng lui lại. Lần này sau khi giao chiến, binh sĩ Lang Nha doanh cũng có vài người bị thương, không có tử Hổ theo sau Vương Xán, hỏi "chủ công, trong xe ngựa sao lại giả Lưu Bị? "Điển Vi mặt đầy nghi hoặc, hơn nữa rất tiếc "Lưu Bị" là giả, nếu là Lưu Bị thật thì tốt Xán thở dài một tiếng, trầm giọng nói "sau lưng Lưu Bị có cao nhân chỉ điểm, đã hiểu rõ kế hoạch của chúng ta. Người này nếu không diệt trừ, nhất định là họa lớn của nước Thục".Vương Xán quay đầu lại, ánh mắt nhìn về phía Long thiền thoát xác, nhất định là thủ bút của Gia Cát không có Gia Cát Lượng ra tay, Lưu Bị tuyệt không thể nào biết trên đường có mai Hổ tiếp tục nói "chủ công, nếu Lưu Bị biết trên đường có mai phục, sao không phái binh sĩ ẩn núp, chờ sau khi chúng ta giết ra, liền đột ngột xông ra. Như thế, nhất định có thể đánh chúng ta trở tay không kịp. Chuyện đơn giản như vậy, bọn họ không thể nào không biết, hơn nữa từ chuyện giả Lưu Bị thì có thể thấy được, hành động của chúng ta đích xác bị người ta biết trước, nhưng bọn họ lại không có hành động gì tiếp, thật khiến người ta khó hiểu".Điển Vi nghe vậy, gãi gãi đầu, cảm giác rất có hắn đã biết cả quá trình, thì cũng sẽ phái người giết ra, như vậy không chỉ có thể bảo vệ Lưu Bị giả, còn có thể vây giết phục Xán thoáng suy tư một phen, nói "ta cảm giác có ba nguyên nhân, thứ nhất là Lưu Bị chỉ là dẫn theo một ít binh sĩ trở về, không thể phái đại lượng binh sĩ vây giết chúng ta, cho dù hiểu rõ toàn bộ kế hoạch, cũng không cách nào ra tay; thứ hai là Lưu Bị muốn chứng minh chúng ta định giết hắn, từ đó Lưu Biểu có một lí do hợp lý thoái thác; thứ ba là sau khi Lưu Bị phái ra binh sĩ tinh nhuệ, nhất định sẽ chứng thực chuyện bí mật mưu đồ làm loạn, cho nên cho dù Lưu Bị hiểu rõ kế hoạch, cũng không ra tay".Sau khi nói xong, Vương Xán dẫn người nhanh chóng tiến về phía Lộc Môn đoàn người chạy không bao lâu, Điển Vi lại mở miệng hỏi "chủ công, Sử A đi làm gì vậy? "Vương Xán lạnh lùng nói "giết người! "...Trên đường Vương Xán dẫn người trở về Lộc Môn sơn, nhà tranh của Gia Cát Lượng đang lâm vào trong kích chiến. Một đám võ sĩ mặc hắc y, biểu lộ nghiêm túc, ánh mắt lạnh lùng, tay cầm trường kiếm đang kịch sĩ áo đen, chính là người suất lĩnh Sử Xán mang theo Điển Vi cùng với binh sĩ Lang Nha doanh chặn giết Lưu Bị, Sử A thì vây giết Gia Cát tiếc, hắn xuất sư bất lợi, đá trúng thiết A suất lĩnh hơn bốn mươi võ sĩ áo đen, vừa tiếp cận nhà tranh của Gia Cát Lượng, còn chưa giết vào, bên trong liền xông ra hơn mười binh sĩ. Những binh sĩ này sớm đã có chuẩn bị, tất cả đều cầm tên và nỏ tiễn trong tay, nhắm ngay người của Sử A bắn loạn một hồi. Một đợt mưa tên rơi xuống, người của Sử A liền bị tổn thất thật tên dày đặc bá đạo áp chế, khiến cho bọn người Sử A không cách nào xông A dẫn người lui về phía sau, nhưng binh sĩ mai phục lại giết ra nhà tranh, ánh mắt của binh sĩ do Gia Cát Lượng mai phục lóe lên, biểu lộ dữ tợn, không ngừng bức đến gần võ sĩ áo binh sĩ này mặc dù dũng mãnh, lại không phải là đối thủ của võ sĩ áo đen. Nhưng mà, khiến người ta sợ hãi chính là trong tay bọn họ có mũi tên lợi hại, có nỏ tiễn sắc bén, đây mới là đại sát khí. Trong đó, có hơn mười binh sĩ cầm trong tay nỏ tiễn, hơn ba mươi binh sĩ cầm mũi tên trong tay, hơn sáu mươi binh sĩ cầm đao đứng ở hai bên trái phải nhà tranh, chặn cửa vào nhà tranh." vù! Vù! "Mưa tên dày dặc bắn về phía võ sĩ áo đen, lấy đi lần lượt tánh mạng từng võ sĩ áo lượng võ sĩ áo đen cũng không nhiều, chỉ có hơn bốn mươi người. Mưa tên bắn ra liên tục không ngừng, chỉ chốc lát sau liền tử thương hơn hai mươi người, hao tổn gần một nửa." Đại sư huynh, tình hình không ổn, không xông qua được! "Ngô Hoảng kiệt lực gào rú, vẻ mặt sốt Hoảng là người xông đầu, lúc hắn tới gần nhà tranh, mũi tên cùng nỏ tiễn đột ngột bắn ra ngoài, cho dù Ngô Hoảng dốc hết toàn lực ngăn cản, nhưng bất ngờ không đề phòng, bả vai vẫn bị một mũi tên bắn trúng. May mà bắn trúng chính là vai trái, nếu không Ngô Hoảng mất đi sức chiến đấu, chỉ sợ phải chết ở chỗ A nghe thấy thanh âm của Ngô Hoảng, biểu lộ âm trầm đến độ sắp vắt ra này, đánh quá nghẹn cho là nhà tranh của Gia Cát Lượng rất dễ đánh hạ, tùy tiện liền có thể bắt lấy hoặc là giết chết Gia Cát Lượng, nhưng không ngờ lại là lật thuyền trong mương. Gia Cát Lượng sớm có chuẩn bị, người mà hắn mang đến trực tiếp trở thành con mồi bị làm này, Gia Cát Lượng và Tôn Kiền đi Kiền tán thán nói "quân sư, ngươi thật đúng là liệu sự như thần, lợi hại, thật lợi hại".Gia Cát Lượng phẩy nhẹ quạt lông, cười nói "đối phương muốn nhổ cỏ tận gốc, đã muốn giết chủ công, lại muốn giết chúng ta, không thể không đề phòng được! Bây giờ chủ công tránh được mai phục, chúng ta cũng chặn được công kích, như vậy cũng dễ làm việc hơn". Sau khi nói xong, Gia Cát Lượng quét nhìn tình huống võ sĩ áo đen ngoài nhà tranh, mắt thấy chỉ có hơn hai mươi người, cao giọng căn dặn "vây lên đi, giết chết toàn bộ"." giết! "Gia Cát Lượng ra lệnh một tiếng, binh sĩ đứng ở hai bên trái phải nhà tranh nhanh chóng giết sĩ giết ra, công kích của cung tiến thủ bắt đầu dừng A nhìn thấy Gia Cát Lượng chỉ huy binh sĩ đánh tới, trong lòng thầm hận. Nếu hai mươi người chung quanh hắn chưa bị thương, ngay cả là đối mặt gần trăm binh sĩ, hắn cũng có tin tưởng đánh một trận. Nhưng người bên cạnh đều bị thương, khó có thể toàn lực ứng phó, hơn nữa nỏ tiễn thủ và cung tiến thủ ở bên cạnh, không thể không phòng." rút lui! "Sử A khẽ cắn môi, hét lớn một tức, tất cả võ sĩ áo đen lập tức xoay người chạy trốn. Tốc độ chạy trốn của bọn họ rất nhanh, cơ hồ là giẫm chận tại chỗ như bay, một bước bước ra sau khi, thân thể nhảy ra ba trượng Cát Lượng nhìn thấy Hắc y nhân chạy trốn, giống như là đã ở trong dự liệu, căn dặn "thu binh! "Hắn bảo binh sĩ ra tay, chỉ là muốn dọa tất cả Hắc y nhân bỏ Kiền lên tiếng hỏi "quân sư, bọn họ ít người, sao không phái binh truy kích? "Gia Cát Lượng lắc đầu nói "thị vệ giả trang chủ công chắc chắn đã bị giết chết, không bao lâu nữa liền sẽ có người tới điều tra. Tình huống của chúng ta không thể bạo lộ, tất phải mau chóng thu thập tàn cuộc. Công Hữu, căn dặn binh sĩ chôn hết toàn bộ Hắc y nhân đã chết, khôi phục lại bố trí của nhà tranh, không nên lộ ra sơ hở. Sau khi làm xong, lại bảo tất cả binh sĩ ẩn nấp, không nên lộ diện".Tôn Kiền sau khi nghe xong lời của Gia Cát Lượng, lập tức chấp nửa canh giờ, Tôn Kiền và Gia Cát Lượng đã phẩm trà ở trong nhà này, Tôn Kiền thật sự tâm phục khẩu phục Gia Cát tức ở tiền phương đã truyền về, thị vệ giả Lưu Bị kia bị giết chết ở trên đường trở về, hơn nữa tất cả binh sĩ quân Sở cũng bị giết toàn bộ, không còn ai sống sót. Tôn Kiền xác nhận tình huống, thầm khen Gia Cát Lượng có khả năng quỷ thần khó lường, chỉ ngồi ở trong nhà tranh, liền có thể liệu sự như thần, còn mạnh hơn cả Trần Kiền hỏi "quân sư, ngươi nói chủ công chuyến này có thể thuận lợi trở về không? "Gia Cát Lượng cười nói "hết thảy đều xem tạo hóa của chủ công, nếu chủ công ứng phó thoả đáng, không chỉ không có việc gì, còn có thể nhận được sự ủng hộ của Lưu Biểu; nếu chủ công ứng phó phạm sai lầm, chỉ sợ sẽ gặp nguy hiểm. Công Hữu, ngươi phải tin tưởng chủ công, bằng cơ trí của chủ công, tất nhiên sẽ không phạm sai lầm, chúng ta chỉ cần lẳng lặng đợi đến khi đó là được rồi".Chợt, Gia Cát Lượng hỏi "Công Hữu, chủ công bảo một bộ phận tinh binh bí mật trở về Tương Dương, còn thời gian bao lâu? "Tôn Kiền tính thử, nói "Đoán chừng cần năm ngày, nhưng có thể bốn ngày đã tới".Gia Cát Lượng sau khi nghe xong, trên mặt lộ ra nụ cười nhàn nhạt....Lộc Môn sơn, đoàn người Vương Xán và Điển Vi đặt chân tới trước, bọn người Sử A và Ngô Hoảng cũng nối gót theo sau. Nhưng kết quả lại khác nhau rất lớn, Vương Xán đắc thắng mà về, Sử A thì lại chật vật trốn khi đoàn người Sử A trọng thương trở về, trong lòng Vương Xán đều cảm giác rất kinh giết một Gia Cát Lượng, tại sao có thể như vậy?
Thể loại lịch sử quân sự, xuyên không cổ đạiNội dung chính của câu chuyện nói về nam chính ở thời hiện đại là một tay bắn tỉa thiện xạ nhưng chẳng may trong một lần đang làm nhiệm vụ đột nhiên xuất hiện một cơn lốc xoáy hút anh ngờ lại đưa anh vượt thời gian trờ về triều đại của Tam Quốc đang giai đoạn phân chia lãnh thổ. Liệu anh sẽ đầu quân dưới trước của phe nào là Tào Tháo, Lưu Bị hay Đông Ngô. Anh ta đã trãi qua cuộc sống ở đây như thế nào? Liệu anh có được trở về lại tương lai? Truyện có nội dung chữ trong ảnh, cân nhắc trước khi đọc.
tay sung ban tia lac tam quoc